Ý NGHĨA CỦA VIỆC ĐỌC SÁCH
Chào mừng quý vị đến với website của ...
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
STKC

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Vương Thị Lan
Ngày gửi: 21h:36' 09-10-2024
Dung lượng: 1.2 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Vương Thị Lan
Ngày gửi: 21h:36' 09-10-2024
Dung lượng: 1.2 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
PUTIN - SỰ TRỖI DẬY CỦA MỘT CON NGƯỜI
Tác giả: Trương Dự
Dịch giả: Hồng Phượng
Nhà xuất bản: NXB Lao Động
Công ty phát hành: PandaBooks
Năm xuất bản: 2013
Số trang: 440
Làm ebook: Heoconmtv
Nguồn: Waka
Ngày hoàn thành: 08-06-2017
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
Nếu có điều kiện hãy mua sách để ủng hộ tác giả; dịch giả và nhà xuất bản
nhé!
Chương I
VỊ TỔNG THỐNG LỚN LÊN TRONG
ĐẠI TẠP VIỆN
Sự mở đầu tốt đẹp
M
ột người sau khi đã thành danh, những người hiếu kỳ
thường sẽ lần theo tám đời tổ tiên của anh ta, khảo chứng
tính tất yếu dẫn đến sự thành công của anh ta từ xuất thân
dòng dõi. Pu-tin cũng từng gặp phải chuyện thú vị như vậy.
Đầu năm 2000, khi Pu-tin đang chuẩn bị cho cuộc bầu
cử Tổng thống, tờ báo của nước Cộng hoà Môn-đô-va là “Môn- đô-va
độc lập” đăng một bài viết, tiêu đề là “Pu-tin là người Môn-đô-va
chúng tôi”. Môn-đô-va là một nước nhỏ nằm giữa U-crai-na và Ruma-ni, trong lịch sử từng là một bộ phận của Ru-ma-ni, năm 1940 trở
thành một nước Cộng hoà thuộc liên Xô, tháng 8 năm 1991 độc lập,
diện tích hơn 30 ngàn km2, dân số hơn 4 triệu người, trong đó có tới
60% là người Môn-đô- va. Báo này nói, nhà sử học Môn-đô-va là
Vích-to An-tô-ni đã nghiên cứu tộc phả của gia tộc Pu-tin. Ông ta nói,
tổ tiên của Pu-tin là vệ binh phi-la-đơ Pu-ti-nê của đại công tước
Môn- đô-va. “Pu-ti-nê” trong tiếng Nga có nghĩa là “cái thùng tròn”.
Một lần chủ nhân của Pu-ti-nê đang nói chuyện với pi-tơ đại đế trong
lều bạt, thích khách của Thổ nhĩ Kỳ tới hành thích, Pu-ti-nê nghe tin
đã đánh nhau kịch liệt với thích khách, cuối cùng bắt được sát thủ,
cứu được pi-tơ đại đế và đại công tước Môn-đô-va. pi-tơ đại đế sau
khi biết được tên của Pu-ti-nê đã cười, khuyên ông ta đổi tên thành
Pu-tin, đồng thời giữ lại bên mình người vệ binh này; còn phong cho
ông ta làm thượng úy, thưởng cho một khoảnh đất, mảnh đất này
được gọi là pu-ti-nô. Về sau phi-la-đơ Pu-tin đã cưới và sinh con với
một cô gái Nga, thế hệ sau của ông ta luôn sống ở Xanh pê-téc-bua,
đây chính là gia thế của Pu-tin. Báo “ngày nay” nói: “Tin hay không
tin quãng lịch sử này là việc của bản thân Pu-tin, song đây quả thực là
một gia thế thú vị, đặc biệt là tên của Pu-tin, vì thế mà có mối liên hệ
với pi-tơ đại đế”. đối với đoạn lịch sử gia đình này, bản thân Pu-tin có
tin hay không thì mọi người cũng biết. nhưng, nhớ lại những năm
tuổi thơ của mình, Pu-tin hẳn cũng không quên nhấn mạnh mình là
một đứa trẻ lớn lên trong Đại Tạp Viện.
Quê hương của Pu-tin - Xanh pê-téc-bua là một toà thành cổ nằm
bên bờ sông nê-va. Cuối thế kỷ XVii, trải qua cố gắng và chinh chiến
lâu dài của mấy thế hệ, người Nga cuối cùng đã giành được cửa ra
biển mà họ đã mơ ước từ lâu tại bờ biển Ban- tích. năm 1703, trên
mảnh đất vừa mới chiếm lĩnh được không lâu này, pi-tơ đại đế đích
thân lãnh đạo xây dựng một thành phố mới, đây chính là tiền thân
của Xanh pê-téc-bua - cửa ngõ quan trọng của pi-tơ pôn. năm 1712 pitơ đại đế bất chấp sự phản đối của mọi người, chuyển thủ đô Nga tới
đây, và đặt tên cho nó là Xanh pê-téc-bua. Từ năm đó đến năm 1918,
trong quãng thời gian dài 206 năm, Xanh pê-téc-bua luôn là thủ đô và
trung tâm chính trị, kinh tế, văn hoá của đế quốc đại Nga. Sau cách
mạng tháng 2 năm 1917, Xanh pê-téc-bua đổi tên thành Pi-trô-grát,
sau khi Lê-nin mất vào năm 1924, đổi thành Lê-nin-grát, đến năm
1991 lại đổi thành Xanh pê-téc-bua. Pu-tin sống từ nhỏ và lớn lên ở
đây, vì vậy khi kể lại cuộc sống những năm đầu của Pu-tin, chúng tôi
vẫn dùng tên Lê-nin-grát.
Ông nội của Pu-tin là một đầu bếp nổi tiếng có kỹ thuật cao siêu,
hơn nữa có sự từng trải khác thường. Sau đại chiến Thế giới lần thứ
nhất, ông nhận lời mời tới làm việc tại thị trấn ở ngoại ô Mát-xcơ-va,
nấu nướng cho Lê-nin và người nhà của ông sống ở đó. Sau khi Lênin từ trần, ông lại được điều đến một biệt thự của Xta-lin, làm việc ở
đó một thời gian dài. Sau khi nghỉ hưu, ông lại làm đầu bếp nhiều
năm ở nhà điều dưỡng i-lin-xcốp của Thành ủy Mát-xcơ-va. Trước
khi Pu-tin 12 tuổi, tức trước khi ông nội ông mất, ông đã từng nhiều
lần tới nhà điều dưỡng này chơi, cùng sống với ông nội, bà nội nhiều
năm tháng hạnh phúc.
Ngày 7 tháng 10 năm 1952, Pu-tin chào đời tại một Đại Tạp Viện
trong ngõ Bát-xcốp thuộc trung tâm thành phố Lê-nin-grát, những
năm tháng tuổi thơ của ông chính là sống trong Đại Tạp Viện này. Khi
Pu-tin chào đời, cha ông đã 41 tuổi, đã kết hôn được 24 năm rồi, vì
vậy Pu-tin được gọi là “đứa trẻ đến chậm”. là “con độc” trong nhà,
nên từ nhỏ Pu-tin đã được tất cả mọi người trong nhà vô cùng yêu
thương.
Theo Pu-tin kể lại, sự kết hợp của cha mẹ ông chủ yếu là xuất
phát từ tình yêu. ngoài ra, cha ông sắp sửa phải đi lính, để đôi bên có
sự đảm bảo, vì vậy đã kết hôn rất nhanh. năm thứ tư sau khi kết hôn,
cha mẹ của Pu-tin đã dời đến ở Lê-nin-grát, sống ở ngoại ô. Mẹ vào
nhà máy làm việc, cha thì tiếp tục phục dịch trong bộ đội tàu ngầm.
Khi đại chiến Thế giới lần thứ ii bắt đầu, trong thời gian Pu-tin bố bị
quân đức vây hãm ở Lê-nin-grát, hưởng ứng lời kêu gọi, lại một lần
nữa ra tiền tuyến tham chiến, bị trúng đạn pháo trọng thương. Về sau
chân ông còn mang mảnh vụn của lựu đạn, khi thời tiết xấu, ngay cả
đi lại cũng khó khăn.
Hai người anh trai của Pu-tin đều bị chết trong vây khốn. Pu-tin
tuy chưa từng gặp họ, nhưng từ nhỏ đã in đậm vào trong đầu những
cảnh bi tráng của cuộc chiến bảo vệ thành phố Lê-nin-grát mà người
lớn kể, mặc dù chiến tranh chỉ là chuyện mười mấy năm trước khi
ông ra đời. Cả việc bố mẹ nhớ thương hai người con trai chết yểu
trong thời chiến cũng khiến cho Pu-tin cả đời khó quên. Quan niệm
được hình thành bởi cảm nhận về sự hy sinh của các thành viên trong
gia đình và vết thương của thành phố, hiệu quả của nó là cái mà giáo
dục chính trị trừu tượng, khô khan không thể nào có được. Bối cảnh
gia đình như vậy, khiến cho Pu-tin tiếp nhận nền giáo dục xã hội chủ
nghĩa của liên Xô một cách rất tự nhiên, lòng yêu nước chính là một
trong những tinh thần Nga mà một người làm Tổng thống như ông
đề xướng.
Thời kỳ niên thiếu, Pu-tin sống trong một ngôi nhà năm tầng, do
nhà máy ôtô nơi cha ông làm phân cho họ. ngôi nhà này rất tồi tàn,
không có nước nóng, không có nhà tắm, bếp rất nhỏ, lại là bếp công
cộng nữa. Một phía cầu thang có lan can sắt đã gỉ lỗ chỗ. Trên hành
lang thường có rất nhiều chuột ra vào. Pu-tin và các bạn nhỏ của ông
thường dùng gậy đuổi chuột. Một “trận chiến người chuột” đã diễn ra
trên cầu thang này, đến nay còn khắc vào trong đáy sâu ký ức của Putin. Một lần, Pu-tin trông thấy một con chuột rất to, bèn đuổi kỳ cùng
nó, mãi cho tới khi ép nó vào góc tường. Con chuột này không còn
đường chạy nữa, cuống cuồng, quay ngoắt người lại, dốc hết sức xông
thẳng về phía Pu-tin. Tất cả những cái đó đều rất đột ngột, Pu-tin vô
cùng sợ hãi. Tiếp đến, con chuột đuổi theo sát Pu-tin. Chỉ thấy nó
nhảy như bay từng bậc thang một, trong nháy mắt đã đuổi đến hành
lang tầng nhà của Pu-tin. rốt cuộc Pu-tin vẫn chạy nhanh hơn con
chuột đó, ông mở cửa nhà với tốc độ nhanh nhất, rồi đóng sập cửa
vào, ngăn con chuột ở bên ngoài cửa.
Trước khi vào tiểu học, Pu-tin chỉ có thể chơi ở trong sân khu
nhà. nếu như ra bên ngoài chơi, mẹ ông sẽ không yên tâm, bà thường
nhô người ra từ cửa sổ, hỏi: “Vô-lô-cha (tên cúng cơm và tên gọi thân
mật của Pu-tin), con có ở trong sân không?”. Khi ấy, cha mẹ trông coi
Pu-tin rất sát, không được họ cho phép thì cậu không thể tuỳ tiện
bước ra khỏi sân. Thế nhưng, sức cám dỗ của thế giới bên ngoài đối
với con trẻ quả thực là quá lớn. đôi khi Pu-tin cũng lén ra khỏi sân,
không quan tâm tới lệnh cấm của cha mẹ.
Khi 5, 6 tuổi, Pu-tin lần đầu tiên bước ra đường phố ở gần nhà
ông. hôm đó chính là lễ “Mồng Một tháng năm”, ông ngó nghiêng bốn
phía một cách hiếu kỳ. Trên phố người đông đúc, rất vui vẻ, vô cùng
nhộn nhịp. Ông ngơ ngẩn nhìn ngắm cảnh tượng vui nhộn trước mắt,
không biết tại sao lại bắt đầu sợ sệt. lớn hơn một chút, gan của ông
cũng ngày một lớn hơn. Mùa đông năm đó, ông giấu cha mẹ, cùng vài
người bạn ngồi xe điện ra ngoại thành chơi. đến ngoại thành, họ đi
khắp nơi rồi bị lạc đường, không biết đâu ra đâu. Trời đất rét mướt,
may mà có đem theo diêm, bèn đốt một đống lửa. Không ăn không
uống, họ đều bị lạnh cóng, đói mềm. Khi quay về, họ vẫn ngồi xe điện.
Sau khi về nhà, chắc chắn là không thể tránh được bị đánh roi da, từ
đó Pu-tin không còn dám một mình tuỳ tiện ra khỏi nhà nữa.
Cần phải nói rằng, Pu-tin còn may mắn hơn nhiều người cùng lứa
tuổi, vì ông có thể cảm nhận được sự quan tâm và yêu thương của cha
mẹ đối với mình. Pu-tin khi ấy còn nhỏ, thường thấy hết gia đình này
đến gia đình nọ tan vỡ, chia lìa, trong đó có nhiều gia đình là do
người đàn ông nát rượu một cách không kiềm chế gây ra. Ông tận
mắt thấy những bi kịch này, thoạt đầu là trong Đại Tạp Viện nơi có
rất nhiều hộ gia đình sinh sống, sau đó là ở trường.
Nhiều năm sau, khi đã nổi trội trên chính trường, Pu-tin nhớ lại
những năm tuổi thơ và gia đình, vẫn còn tràn đầy cảm giác tự hào và
hạnh phúc: “gia đình tôi chính là một thành luỹ. Có thể nói, đây là ưu
thế lớn nhất của tôi, dù rằng tôi còn chưa nhận thức rõ được điểm
này. rõ ràng trong con mắt của cha mẹ, cái mà họ trân trọng nhất
chính là tôi. Vì vậy, cho dù ngoài miệng tôi không nói gì cả, nhưng chỉ
nhìn xung quanh, tôi đã có đủ lý do để cho rằng, hoàn cảnh gia đình
của mình là tốt nhất. đối với tôi điều này vô cùng quan trọng, vô cùng
quan trọng! nga khi học tiểu học tôi đã nghĩ, sau này lên đại học rồi,
có thể tôi sẽ không ra sức khoe khoang rằng cha mẹ mình đều là công
nhân, cha mẹ tôi thậm chí còn từng làm công việc vặt. Tôi từng nghĩ,
nếu như năm thứ nhất đại học tôi có thể nói cha tôi là giáo sư thì hay
hơn, mẹ tôi lẽ nào lại không phải là phó giáo sư. Tôi không cố tình
nhấn mạnh công việc của cha mẹ, nhưng tôi không bao giờ cảm thấy
xấu hổ về nghề nghiệp của họ. Tôi luôn kính trọng họ, luôn gần gũi
với họ. Tôi biết rõ rằng, tất cả những gì tôi có đều là do cha mẹ tôi
cho. Tôi cũng biết rõ rằng, là người bình thường, cha mẹ đã cố gắng
hết khả năng. Tất cả những gì họ làm đều là để cho tôi sống tốt hơn.
Chính vì có họ, tôi mới có thể có được sự mở đầu cuộc đời tốt đẹp.”
Điều ngẫm ra khi bị đánh
Đối với những đứa trẻ lớn lên trong Đại Tạp Viện mà nói, hồi nhỏ
đánh nhau là chuyện thường. Còn về nguyên nhân bị đánh, cũng
không ngoài những chuyện nhỏ nhặt của đám trẻ con, Pu-tin tất
nhiên cũng không ngoại lệ. Thế nhưng, họ không phải là những tên
lưu manh nhỏ thích gây gổ, mà là những đứa trẻ nghịch ngợm trong
Đại Tạp Viện. nói là đánh nhau, chẳng qua là xô xô đẩy đẩy, đấm đá
giữa những đứa trẻ, chưa bao giờ sử dụng những thủ đoạn bỉ ổi và
hung tàn.
Lần đầu tiên đánh nhau, Pu-tin đã ngẫm ra một điều, và điều này
còn có ích cả đời, không thể không nói là một thu hoạch quan trọng.
Khi nhớ lại, Pu-tin nói: “Khi ấy tôi cảm thấy rất uất ức. Thằng nhóc
đánh tôi trông như một con khỉ gầy. Thế nhưng, rất nhanh tôi đã hiểu
ra, tuổi thằng nhóc đó lớn hơn tôi, sức cũng mạnh hơn tôi nhiều. đối
với tôi mà nói, việc này đúng là trường học lớn ngoài đường phố đã
dạy cho tôi một bài học quan trọng, từ đó giúp tôi có được một bài
học vô cùng bổ ích”.
“Qua bài học này tôi rút ra được bốn điểm kết luận dưới đây:
Trước tiên, là tôi sai. Khi ấy, cậu bé kia chỉ nói với tôi một câu gì đó,
còn tôi lại cãi lại cậu ta một cách thô lỗ, câu nói đó rõ ràng đã khiến
người ta tức chết đi được. Trên thực tế, tôi khinh khi người ta như
vậy là hoàn toàn vô lý. Vì vậy, tôi đã chịu sự trừng phạt đích đáng nga
tại chỗ.
Thứ hai, nếu như khi ấy đứng trước mặt tôi là một người đàn ông
khoẻ mạnh cao lớn, có lẽ tôi sẽ không thô bạo với người đó như vậy.
Vì thằng bé đó trông gầy gò ốm yếu, tôi mới cảm thấy có thể chơi
được cậu ta. nhưng đợi đến khi nếm trái đắng rồi, tôi mới hiểu ra, bất
luận là đối với ai cũng đều không thể làm như vậy, đối với bất cứ ai
cũng đều nên tôn trọng. đây là bài học tốt, có ý nghĩa mẫu mực!
Thứ ba, tôi hiểu ra rằng trong bất cứ trường hợp nào, bất kể tôi
đúng hay sai, chỉ cần có thể đánh trả, thì đều nên là kẻ mạnh. Cậu bé
kia hoàn toàn không cho tôi bất cứ hy vọng đánh trả nào. hoàn toàn
không có hy vọng!
Thứ tư, tôi nên lúc nào cũng có sự chuẩn bị, một khi bị người
khác bắt nạt, trong nháy mắt cần tiến hành đánh trả. Trong nháy mắt!
Nói tóm lại, tôi đánh nhau, nhưng không có hành động lỗ mãng
và quá nóng giận nào. Thế nhưng, qua đó tôi ngẫm ra một điều: nếu
như bạn muốn trở thành kẻ chiến thắng, vậy thì trong bất cứ lần đánh
đôi nào, đều cần phải nghiến răng kiên trì đến cùng”.
Ngoài ra, Pu-tin còn ý thức rõ được rằng, chưa tới mức vạn bất
đắc dĩ, thì không thể sơ ý cuốn vào xung đột. nhưng một khi có tình
huống nào đó xảy ra, thì nên giả định không còn đường rút, do đó cần
phải đấu tranh đến cùng. Về nguyên tắc mà nói, chuẩn mực được mọi
người thừa nhận này là do KGB sau này dạy cho ông, nhưng nga từ
thời niên thiếu ông đã thuộc lòng điều này qua nhiều lần đánh nhau
rồi.
Sau này, trong công tác tại KGB, Pu-tin còn nắm được một chuẩn
mực khác nữa: nếu như bạn không chuẩn bị động võ, thì bạn đừng
cầm vũ khí lên, không nên doạ nạt người khác một cách tuỳ tiện. Chỉ
khi bạn quyết định nổ súng, thì mới cần rút súng ra. hồi nhỏ khi ngoài
phố cần dùng nắm tay để xác định quan hệ giữa ông và đám bạn, ông
đã làm như vậy. Một khi bạn hạ quyết tâm đánh nhau lần đó, thì cần
kiên trì tới cùng. nói một cách khác, không đánh thì thôi, đã đánh thì
phải thắng!
Ngay từ thời niên thiếu đã nghiệm ra điều này rồi, và coi nó là
chuẩn mực sống và làm việc của mình, chắc chắn là có liên quan tới
thiên tư thông minh, cá tính kiên cường của Pu-tin. Có lẽ chính vì
tính cách như vậy, Pu-tin mới có thể nổi trội lên trên chính trường
nước Nga, trở thành một vị Tổng thống được mọi người yêu mến.
Người học trò không an phận
Pu-tin sinh vào tháng 10, mà học kỳ mới của liên Xô được bắt đầu
vào tháng 9 hàng năm, do đó năm 1959 khi ông 8 tuổi mới bắt đầu đi
học, chậm một năm so với những đứa trẻ khác.
Thời học sinh, Pu-tin không an phận, tờ báo quyền uy ở Nga là
“Báo Chân lý đoàn Thanh niên cộng sản” đưa tin, trong căn gác đầy
bụi bặm của một ngôi nhà gỗ ở quê, nơi mà Pu-tin sống kỳ nghỉ hè
thời thiếu niên, đã phát hiện thấy một cuốn sổ tay học sinh thời Putin đi học năm xưa, trên đó ghi rõ bộ dạng tinh nghịch khi ở trường
của Pu-tin vào những năm 1963, 1964, lúc ấy ông mới 11 tuổi rõ ràng
là khác một trời một vực so với tác phong của nhân vật lớn giỏi giang
của ông sau này. Chẳng hạn như một giáo viên viết trong cuốn sổ của
ông rằng: “hôm nay trước lúc vào học Pu-tin đã ném khăn lau bảng về
phía bạn học”. lời đánh giá của các giáo viên khác: “Về nhà không làm
bài tập số học”, “Khi học nhạc không nghe lời”, “Khi học nói chuyện
to”, vân vân.
Những ghi chép trong cuốn sổ này còn cho thấy, trong một buổi
học Pu-tin không chú ý lắng nghe giáo viên giảng bài, mà ngồi bên
dưới làm các động tác nhỏ, truyền mảnh giấy cho một bạn học tên là
Bô-gan-táp, bị giáo viên bắt được, bị phê bình một trận. ngoài ra,
cuốn sổ này còn ghi chép trong năm đó Pu-tin thường đánh nhau với
giáo viên thể dục của trường, mặc dù về sau ông trở thành vô địch
giu-đô, nhưng khi ấy chắc chắn ông không phải là đối thủ của giáo
viên. Còn có một lần, Pu-tin do quên mặc đồng phục, bị giáo viên đuổi
ra khỏi lớp. Một lần khác, Pu-tin đánh nhau với bạn học lớn tuổi hơn
ông, nhà trường đành phải gọi cha ông tới, phê bình ông một trận
kịch liệt trước mặt cha ông.
Thành tích khi ấy của Pu-tin được ghi trong cuốn sổ này cũng
không ưu tú chút nào cả. Trong thành tích học tập thang điểm 5 thời
liên Xô, môn toán và môn tự nhiên của ông chỉ được điểm 3, còn hội
hoạ thì chỉ nhận được điểm 2. Môn duy nhất mà ông nhận được điểm
5 là lịch sử, ngoài ra, môn thể dục của ông cũng được điểm 5, mặc dù
ông thường đánh nhau với giáo viên thể dục. Trong phần tin của tờ
“Báo Chân lý đoàn thanh niên cộng sản” còn viết, môn học mà Pu-tin
thực sự thích khi ấy là tiếng đức, trong cuốn sổ ghi chép của Pu-tin
năm xưa được phát hiện cùng với cuốn sổ tay đầy những ghi chép của
các môn học khác được Pu-tin viết bằng tiếng đức hồi niên thiếu, cho
thấy ông thích tiếng đức tới mức si mê. Trong sách hoá học của ông
thậm chí còn kẹp cả mảnh giấy học thuộc lòng từ tiếng đức.
Song nói chung, thời học sinh của Pu-tin phải nói là bình thường,
không có gì khác lạ, ông không phải là học sinh kiểu thiên tài, cũng
không phải là kẻ cứng đầu nghịch ngợm quỷ quái, thành tích học tập
trung bình. Ông từng có mối tình đầu thời thiếu niên, nghe nói rất
được bạn gái mến mộ, từng bị bạn học mách lẻo do hôn bạn học nữ ở
trường.
Thời học tiểu học, Pu-tin thích học môn thể dục, ông từng học
quyền Anh, thế nhưng do mũi bị đánh dập, sau khi chữa khỏi thì từ
bỏ sở thích này. Trong đám con trai, Pu-tin người không cao, không
thể tham gia đội bóng rổ được, thậm chí môn bóng đá mà đám con
trai yêu thích, ông cũng không có cơ hội luyện tập. hoạt động thể thao
của Pu-tin được bắt đầu từ sân sau của ngõ, ở đó ông học đánh đấu,
điều này tạo điều kiện cho ông sau này học môn vật và giu-đô.
Từ 10 tuổi trở đi, Pu-tin đã bắt đầu học giu-đô, huấn luyện viên là
Ra-vlin. Thời học trung học, khi đi dạo phố, hẹn hò cùng bạn gái gặp
phải sự chọc ghẹo của những tên say rượu, Pu-tin luôn đứng ra trước,
bảo vệ bạn gái của mình, chưa bao giờ gây cho bạn gái cảm giác không
an toàn. Mùa thu năm 1974, Pu-tin giành được ngôi vô địch giu-đô
của thành phố Lê-nin-grát, cho thấy trong giới đàn ông Nga phổ biến
là cao to, ông đã kết hợp giữa kỹ xảo với sức mạnh và trở thành người
xuất sắc.
Bước ngoặt đầu tiên trong đời
Trình độ văn hoá của cha mẹ Pu-tin không cao, Pu-tin lại là “con
độc” mà cha mẹ ông “già mới có”, vì vậy cả nhà gửi gắm vào ông hy
vọng lớn. Khi Pu-tin học tiểu học, mọi người trong nhà đã có mục
tiêu rõ ràng: sau này cần phải học đại học. Khi ấy có lẽ còn quá sớm,
việc này còn chưa được đưa vào “chương trình nghị sự”, vì thế không
ai suốt ngày rêu rao ngoài miệng cả, họ cũng không ngồi lại với nhau
bàn tính xem Pu-tin nên đăng ký thi vào trường đại học nào, học
ngành gì. nhưng có một điểm chắc chắn, đó là Pu-tin cần phải tiếp
nhận giáo dục đại học.
Còn về Pu-tin, ông cũng có suy nghĩ của mình. lý tưởng hồi nhỏ
của ông là làm thủy thủ, về sau lại muốn làm phi công, đối với một
thiếu niên mà nói, điều này đều là vô cùng bình thường. Thế nhưng
chàng thiếu niên Pu-tin khi 16 tuổi, quyết định sẽ gia nhập KGB,
nguyên nhân là ông đã xem nhiều sách báo và phim ảnh về sĩ quan
tình báo và đặc công, như “Thanh kiếm và lá chắn”. Khi học lớp 9, Putin chạy tới văn phòng KGB ở Lê-nin-grát yêu cầu gia nhập, nhưng
một sĩ quan KGB nói với Pu-tin rằng, họ chỉ thu nhận sinh viên tốt
nghiệp đại học và quân nhân phục viên, hơn nữa “Chúng tôi không
tiếp nhận những người trực tiếp tìm đến đây”. Thế là Pu-tin hỏi, nhận
sinh viên tốt nghiệp đại học như thế nào, vị sĩ quan đó nói với ông, tốt
nhất là sinh viên tốt nghiệp khoa luật, thế là Pu-tin quyết định đăng
ký vào khoa luật Trường đại học Lê-nin-grát, nhằm sau này gia nhập
KGB.
Vào giữa kỳ năm lớp 10, Pu-tin nói với cha mẹ rằng mình định thi
vào khoa luật Trường đại học Lê-nin-grát, cha mẹ Pu-tin không có ý
kiến gì, chỉ theo rất sát chuyện học tập của con. nhưng chính vào lúc
Pu-tin chuẩn bị tham gia cuộc thi tuyển đại học, đã xảy ra một biến
cố. huấn luyện viên giu-đô của ông là Ra-vlin không coi chí hướng thi
đại học của ông vào đâu cả, ngược lại ra sức chủ trương ông thi vào
trường kỹ thuật cao đẳng thuộc nhà máy kim loại màu Lê-nin-grát.
Khi ấy Pu-tin luyện giu-đô ở câu lạc bộ thể thao của nhà máy này, vì
vậy các huấn luyện viên có thể chuyển ông vào trường này một cách
dễ dàng, hơn nữa có thể khiến cho ông miễn quân dịch.
Vì chuyện này, Ra-vlin đã đặc biệt hẹn gặp cha mẹ Pu-tin, đồng
thời nói với họ rằng, căn cứ vào thành tích của Pu-tin, trên thực tế có
thể được bảo đảm gửi tới trường kỹ thuật cao đẳng nói trên, hoàn
toàn không cần phải thi cử. hơn nữa trường này cũng không tồi, vứt
bỏ cơ hội cực kỳ tốt này chính là làm một chuyện ngốc nghếch lớn
nhất trên đời. Thi vào đại học chính quy là một sự mạo hiểm, vạn
nhất thi không đỗ, thì Pu-tin phải nhập ngũ nga lập tức.
Sau khi nghe Ra-vlin nói như vậy, cha mẹ của Pu-tin tự nhiên
cũng hơi có chút động lòng, suy nghĩ rằng nhất định phải để Pu-tin
thi đại học lúc đầu cũng có chút dao động. Thế là, họ cũng bắt đầu
làm công tác với Pu-tin, muốn ông làm theo như huấn luyện viên Ravlin nói.
Do vậy, Pu-tin đã rơi vào tình thế “hai mặt đánh kẹp”: Tại nơi
huấn luyện, Ra-vlin khuyên Pu-tin; về nhà, cha mẹ ép Pu-tin. nói đi
nói lại, đều là muốn ông từ bỏ việc đăng ký thi đại học, đợi được bảo
lãnh gửi tới trường chuyên nghiệp.
Nhưng vì Pu-tin quá mong muốn gia nhập KGB, nên ông nói,
“Con sẽ thi đại học, việc này đã quyết rồi...”
“Vậy vạn nhất thi không đỗ, thì con phải đi lính đấy”, mọi người
đồng thanh nói.
“Không có gì đáng sợ cả”, Pu-tin trả lời một cách kiên định, “đi
lính thì đi lính”.
Không nói cũng đủ hiểu, đi lính sẽ kéo dài thời gian gia nhập
KGB. nhưng nói chung, điều này không ngăn cản việc Pu-tin thực
hiện kế hoạch đã định của mình. lỡ mất vài năm tất nhiên không phải
là việc hay ho gì. nhưng Pu-tin qua vài lần cân nhắc, cảm thấy không
mấy ảnh hưởng tới việc thực hiện lý tưởng của mình.
Đây là cửa ải quan trọng trong cuộc đời của Pu-tin: hoặc là bây
giờ tất cả do mình quyết định, từ đó bước tới một giai đoạn mới trong
đời như mình mong muốn; hoặc là nhận thua, nghe theo sự sắp đặt
của người khác, kế hoạch đã định sụp đổ hoàn toàn.
Về sau, Pu-tin cho rằng đây là bước ngoặt đầu tiên trong cuộc đời
mình.
Mọi người đều biết, cuối cùng Pu-tin đã thi đỗ vào khoa luật
Trường đại học Lê-nin-grát như nguyện vọng, cuộc đời từ đây bước
vào một giai đoạn mới có tính quyết định...
Chương II
CUỘC ĐỜI TÌNH BÁO HY VỌNG, ĐẦU
TƯ, NẢN LÒNG
Giu-đô và ân sư
N
ăm 1970, Pu-tin thi đỗ vào khoa luật Trường đại học Lê-ningrát, bắt đầu cuộc sống học tập mới. Trong con mắt của ông,
đây chắc chắn là lại tiến gần KGB thêm một bước. Tên gọi đầy
đủ của Trường đại học
Lê-nin-grát là đại học Lê-nin-grát Chư-đa-nốp (nay đổi
tên thành đại học Xanh pê-téc-bua), nằm ở phố thứ hai của đảo Vaxi-li-ép-xki, được xây dựng vào năm 1819, muộn hơn một chút so với
Trường đại học Mát-xcơ-va (thành lập năm 1755), là trường nổi tiếng
ở châu Âu, có các khoa như vật lý, hoá học, lực học, toán học, toán
học ứng dụng, sinh vật thổ nhưỡng, địa chất địa lý, quan hệ quốc tế,
triết học quản lý, lịch sử, kinh tế, đông phương học, y học, tâm lý học,
báo chí, xã hội học và luật. đây là một trường đại học có tính tổng
hợp, lấy các môn học tự nhiên và khoa học xã hội, triết học làm chính,
không bao gồm kỹ thuật, đây cũng là đặc điểm của các trường đại học
của liên Xô.
Pu-tin đã học tập chăm chỉ tại khoa luật Trường đại học Lê-ningrát 5 năm trời. Theo tin của phóng viên Nga, ở trường đại học ông
không sôi nổi, ông gần như không tham gia vào các hoạt động ngoại
khoá, vì vậy các bạn cùng lớp không có ấn tượng sâu sắc về ông.
5 năm học ở Trường đại học Lê-nin-grát, Pu-tin đã hoàn thành
khoá học đại cương giảng dạy pháp luật theo như giáo dục cao đẳng
của liên Xô. nội dung môn học chuyên ngành bao gồm nguyên lý luật
học chủ nghĩa Mác, công pháp quốc tế, luật quan hệ quốc tế, tư tưởng
pháp luật của Lê-nin, pháp luật Xô-viết, lịch sử pháp luật, luật hình
sự, luật dân sự, luật kinh tế..., ngoài ra còn học thêm các môn học
tương quan khác như ngoại ngữ, chính trị học. Kiểu giáo dục này từ
hình thức cho tới nội dung đều theo cách riêng của liên Xô, hoàn toàn
khác với giáo dục pháp luật của phương Tây, cũng không giống với
giáo dục pháp luật mà Lê-nin tiếp nhận tại khoa luật Trường đại học
Xanh pê-téc-bua năm xưa.
Ở trường đại học, Pu-tin học rất chăm chỉ, nhưng về cơ bản ông
không tham gia hoạt động ngoại khoá, cũng không tham gia vào tổ
chức đoàn thanh niên. Ông đặt việc rèn luyện thể thao vào vị trí thứ
hai, chủ yếu là luyện tập Giu-đô. Khi nhập học, Pu-tin đã lên tới tuyển
thủ đai đen Giu-đô, hai năm sau lại lên tới đại sư Giu-đô. Khi ấy,
muốn lên được một bậc, thì cần phải nhiều lần tham gia thi đấu,
không ngừng chiến thắng đối thủ. Thi đấu Giu-đô thời học đại học đã
rèn luyện ý chí và sức vóc của Pu-tin, đặt nền tảng cho cuộc sống sau
này của ông, mãi cho tới nhiều năm sau Pu-tin vẫn còn nhớ như in
những trận đấu hồi học đại học.
Một lần thi đấu, Pu-tin gặp phải một đối thủ mạnh, ông dùng hết
sức lực của mình, mệt tới mức không thể nào thở ra hơi, cuối cùng
ông đã thắng, nhưng ưu thế không lớn. Còn một lần nữa, đối thủ của
Pu-tin là vô địch thế giới môn Giu-đô Vô-lô- đi-a Ca-Lê-nin, hai
người họ tranh ngôi vô địch của thành phố Lê-nin-grát. Vừa mới giao
tranh, Pu-tin đã làm cho Ca-Lê-nin ngã qua lưng, không những động
tác đẹp mắt, lại không mất một chút sức lực nào. Cuộc đấu vốn kết
thúc vào lúc đó, nhưng Ca-Lê-nin là vô địch thế giới, trọng tài muốn
hai người tiếp tục thi đấu. Ca-Lê-nin tất nhiên là có sức vóc hơn so
với Pu-tin nhỏ người, về sau nghe nói trọng tài nghe thấy Pu-tin kêu
đau, căn cứ vào quy định trọng tài tuyên bố Ca-Lê-nin thắng, nhưng
thua một nhà vô địch thế giới, Pu-tin cũng không cảm thấy mất mặt.
đối với những người yêu thích Giu-đô mà nói, thi đấu thường bị
thương này nọ, hơn nữa tập luyện cũng hết sức gian khổ. Pu-tin
thường phải tới nhà thể thao ở bên bờ hồ gi-bi-a-vi ở ngoại ô Lê-ningrát để tham gia huấn luyện. hồ đó rộng khoảng 17 ki-lô-mét vuông,
hàng ngày sau khi thức dậy Pu-tin chạy dài xung quanh hồ, sau khi
chạy dài lại tập luyện, cứ như thế lặp đi lặp lại, mãi cho tới khi mệt
nhoài. hồi học đại học, có một người bạn được Pu-tin khuyên đã tới
nhà thể thao để học Giu-đô, rồi nhanh chóng trở thành một tuyển thủ
xuất sắc. nhưng điều đáng tiếc là, trong một lần thi đấu, anh ta làm
một cú lộn ngược, kết cục là đầu đập xuống đệm, thoát vị đốt sống cổ,
toàn thân tê liệt, mười ngày sau thì chết tại bệnh viện. Với việc này,
Pu-tin cứ hối hận mãi không thôi, cảm thấy mình không nên khuyên
anh ta học Giu-đô. Có lẽ chịu ảnh hưởng của việc này, tính cách của
Pu-tin luôn có chút trầm uất.
Tất nhiên, công sức không phụ lòng người, sự cố gắng của Pu-tin
trong giới Giu-đô không những đặt nền tảng khí phách và ý chí cho sự
nghiệp sau này của ông, còn khiến cho ông nổi danh trong giới thể
thao. năm 1976, Pu-tin giành được ngôi vô địch Giu-đô thành phố Lênin-grát.
Trong thời gian 5 năm học đại học, chính là thời kỳ bắt đầu hình
thành thế giới quan của Pu-tin, và lúc này ông gặp được một người có
ảnh hưởng lớn nhất đối với vận mệnh của mình - giáo sư Xô-bu-chác
khi ấy dạy kinh tế học ở khoa luật, là thầy dạy luật kinh tế của Pu-tin,
từ năm thứ 3 Pu-tin bắt đầu nghe ông giảng bài. luận văn tốt nghiệp
của Pu-tin “Bàn về nguyên tắc tối huệ quốc trong luật quốc tế” cũng là
do Xô-bu-chác chủ trì thẩm định, bài luận văn này được loại “ưu”.
Mối quan hệ giữa Pu-tin và Xô-bu-chác về sau có ảnh hưởng
mang tính quyết định đối với việc Pu-tin làm chính trị. Xô-bu- chác
sinh năm 1937 tại thành phố Xi-ta của Xi-bê-ri-a, nơi đó cách Mãn
Châu lý của Trung Quốc chỉ có hơn 200 ki-lô-mét. Xô-bu-chác và Putin có một số điểm giống nhau: Cùng xuất thân từ gia đình công nhân.
Cha của Xô-bu-chác là lái xe lửa, gia cảnh không mấy dư dật, Xô-buchác học tập nhờ vào nỗ lực của mình, thi đỗ vào trường đại học nổi
tiếng - khoa luật Trường đại học Lê-nin-grát. Sau khi Xô-bu-chác tốt
nghiệp khoa luật Trường đại học Lê-nin-grát được phân công tới
công tác ở vùng biên giới Sta-vrô-pôn, đó là quê hương của An-đrôpốp và goóc-ba-chốp, khi Xô-bu-chác làm việc ở đó, goóc-ba- chốp
đang giữ chức Bí thư đoàn thanh niên cộng sản biên khu. ngoài thời
gian công tác, Xô-bu-chác đã học xong nghiên cứu sinh luật của
trường đại học Lê-nin-grát bằng hình thức hàm thụ, sau đó đã quay
về trường cũ, đảm nhiệm chức giáo sư luật. giáo sư Xô-bu-chác là
một nhà trí thức có tư tưởng độc lập, có thái độ phê phán đối với
phương thức thống trị của đảng Cộng sản liên Xô lúc đó, nhưng trên
bục giảng ông không công khai thách thức với nhà đương cục, vì làm
như thế sẽ bị bắt và bị đày ra nước ngoài. Vì vậy, Xô-bu-chác và Putin chỉ có mối quan hệ thầy trò bình thường, kiểu quan hệ đó phải đến
sau khi môi trường lớn thay đổi, trong điều kiện đặc biệt, mới hình
thành lợi ích chung về mặt chính trị. Về sau, khi Pu-tin rời khỏi KGB,
tiền đồ còn chưa biết ra sao, Xô-bu-chác đã đưa ông vào chính giới,
đặt nền tảng cho đời sống chính trị của Pu-tin. đáng tiếc là số phận
không thương vị giáo sư luật và nhân vật quan trọng của phe cải cách
của thời kỳ sau liên Xô này, ông đã từ giã cõi đời trước khi Pu-tin sắp
sửa trở thành Tổng thống Nga, không trở thành “quốc sư” được. ngày
19 tháng 1 năm 2000, Xô-bu-chác trong khi bôn tẩu cho tranh cử
Tổng thống của Pu-tin tại Ca-li-nin-grát, không may ông đã mất vì
bệnh tim đột phát, khi ấy mới 63 tuổi.
Gia nhập KGB
Thời kỳ đại học, đối với lý tưởng gia nhập KGB, Pu-tin không bao
giờ từ bỏ. Ông thậm chí còn mơ tưởng người mà ông gặp tại văn
phòng KGB năm xưa đột nhiên xuất hiện, thu nhận mình vào làm việc
tại KGB. Thế nhưng bốn năm qua đi, người của KGB mãi vẫn không
xuất hiện, Pu-tin chỉ chờ đợi thầm lặng. Khi học năm thứ 5 đại học,
Pu-tin gần như sắp từ bỏ hy vọng này ông định sau khi tốt nghiệp sẽ
làm luật sư, hoặc làm một kiểm sát viên, vì lý tưởng thời niên thiếu
này xem ra đã không còn hy vọng gì nữa.
Nhưng Pu-tin xuất thân từ giai cấp công nhân, học đại học lại tốt
cả về phẩm chất lẫn học hành, quả thực là một nhân tài có thể đào tạo
được. Vì vậy trên thực tế KGB đã chú ý đến ông tuy nhiên họ không
biết rằng chàng trai trẻ tuổi này ngay từ khi học trung học đã muốn
gia nhập KGB. Tất nhiên, họ không chỉ chú ý đến một mình ông. KGB
là cơ quan chính quyền khổng lồ nhất và cũng thần bí nhất của liên
Xô, công khai chiêu mộ sinh viên tốt nghiệp của các trường đại học,
đặc biệt là các trường đại học nổi tiếng ở Mát-xcơ-va và Lê-nin-grát,
không phải là chuyện tuyệt mật, mặc dù cũng không phải là đến khắp
nơi rêu rao.
Việc KGB tuyển người trong số các sinh viên tốt nghiệp đại học
được sự ủng hộ và phối hợp của lãnh đạo nhà trường. họ có thể đọc
hồ sơ của sinh viên trước, sau đó mới nói chuyện riêng với những
ứng cử viên có khả năng, khảo sát trực tiếp, rồi lại báo cáo lên trên,
quyết định có tuyển dụng hay không. Tiêu chuẩn tuyển mộ sĩ quan
tình báo của KGB là: Có lòng yêu nước và tinh thần hiến thân mãnh
liệt...
Tác giả: Trương Dự
Dịch giả: Hồng Phượng
Nhà xuất bản: NXB Lao Động
Công ty phát hành: PandaBooks
Năm xuất bản: 2013
Số trang: 440
Làm ebook: Heoconmtv
Nguồn: Waka
Ngày hoàn thành: 08-06-2017
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
Nếu có điều kiện hãy mua sách để ủng hộ tác giả; dịch giả và nhà xuất bản
nhé!
Chương I
VỊ TỔNG THỐNG LỚN LÊN TRONG
ĐẠI TẠP VIỆN
Sự mở đầu tốt đẹp
M
ột người sau khi đã thành danh, những người hiếu kỳ
thường sẽ lần theo tám đời tổ tiên của anh ta, khảo chứng
tính tất yếu dẫn đến sự thành công của anh ta từ xuất thân
dòng dõi. Pu-tin cũng từng gặp phải chuyện thú vị như vậy.
Đầu năm 2000, khi Pu-tin đang chuẩn bị cho cuộc bầu
cử Tổng thống, tờ báo của nước Cộng hoà Môn-đô-va là “Môn- đô-va
độc lập” đăng một bài viết, tiêu đề là “Pu-tin là người Môn-đô-va
chúng tôi”. Môn-đô-va là một nước nhỏ nằm giữa U-crai-na và Ruma-ni, trong lịch sử từng là một bộ phận của Ru-ma-ni, năm 1940 trở
thành một nước Cộng hoà thuộc liên Xô, tháng 8 năm 1991 độc lập,
diện tích hơn 30 ngàn km2, dân số hơn 4 triệu người, trong đó có tới
60% là người Môn-đô- va. Báo này nói, nhà sử học Môn-đô-va là
Vích-to An-tô-ni đã nghiên cứu tộc phả của gia tộc Pu-tin. Ông ta nói,
tổ tiên của Pu-tin là vệ binh phi-la-đơ Pu-ti-nê của đại công tước
Môn- đô-va. “Pu-ti-nê” trong tiếng Nga có nghĩa là “cái thùng tròn”.
Một lần chủ nhân của Pu-ti-nê đang nói chuyện với pi-tơ đại đế trong
lều bạt, thích khách của Thổ nhĩ Kỳ tới hành thích, Pu-ti-nê nghe tin
đã đánh nhau kịch liệt với thích khách, cuối cùng bắt được sát thủ,
cứu được pi-tơ đại đế và đại công tước Môn-đô-va. pi-tơ đại đế sau
khi biết được tên của Pu-ti-nê đã cười, khuyên ông ta đổi tên thành
Pu-tin, đồng thời giữ lại bên mình người vệ binh này; còn phong cho
ông ta làm thượng úy, thưởng cho một khoảnh đất, mảnh đất này
được gọi là pu-ti-nô. Về sau phi-la-đơ Pu-tin đã cưới và sinh con với
một cô gái Nga, thế hệ sau của ông ta luôn sống ở Xanh pê-téc-bua,
đây chính là gia thế của Pu-tin. Báo “ngày nay” nói: “Tin hay không
tin quãng lịch sử này là việc của bản thân Pu-tin, song đây quả thực là
một gia thế thú vị, đặc biệt là tên của Pu-tin, vì thế mà có mối liên hệ
với pi-tơ đại đế”. đối với đoạn lịch sử gia đình này, bản thân Pu-tin có
tin hay không thì mọi người cũng biết. nhưng, nhớ lại những năm
tuổi thơ của mình, Pu-tin hẳn cũng không quên nhấn mạnh mình là
một đứa trẻ lớn lên trong Đại Tạp Viện.
Quê hương của Pu-tin - Xanh pê-téc-bua là một toà thành cổ nằm
bên bờ sông nê-va. Cuối thế kỷ XVii, trải qua cố gắng và chinh chiến
lâu dài của mấy thế hệ, người Nga cuối cùng đã giành được cửa ra
biển mà họ đã mơ ước từ lâu tại bờ biển Ban- tích. năm 1703, trên
mảnh đất vừa mới chiếm lĩnh được không lâu này, pi-tơ đại đế đích
thân lãnh đạo xây dựng một thành phố mới, đây chính là tiền thân
của Xanh pê-téc-bua - cửa ngõ quan trọng của pi-tơ pôn. năm 1712 pitơ đại đế bất chấp sự phản đối của mọi người, chuyển thủ đô Nga tới
đây, và đặt tên cho nó là Xanh pê-téc-bua. Từ năm đó đến năm 1918,
trong quãng thời gian dài 206 năm, Xanh pê-téc-bua luôn là thủ đô và
trung tâm chính trị, kinh tế, văn hoá của đế quốc đại Nga. Sau cách
mạng tháng 2 năm 1917, Xanh pê-téc-bua đổi tên thành Pi-trô-grát,
sau khi Lê-nin mất vào năm 1924, đổi thành Lê-nin-grát, đến năm
1991 lại đổi thành Xanh pê-téc-bua. Pu-tin sống từ nhỏ và lớn lên ở
đây, vì vậy khi kể lại cuộc sống những năm đầu của Pu-tin, chúng tôi
vẫn dùng tên Lê-nin-grát.
Ông nội của Pu-tin là một đầu bếp nổi tiếng có kỹ thuật cao siêu,
hơn nữa có sự từng trải khác thường. Sau đại chiến Thế giới lần thứ
nhất, ông nhận lời mời tới làm việc tại thị trấn ở ngoại ô Mát-xcơ-va,
nấu nướng cho Lê-nin và người nhà của ông sống ở đó. Sau khi Lênin từ trần, ông lại được điều đến một biệt thự của Xta-lin, làm việc ở
đó một thời gian dài. Sau khi nghỉ hưu, ông lại làm đầu bếp nhiều
năm ở nhà điều dưỡng i-lin-xcốp của Thành ủy Mát-xcơ-va. Trước
khi Pu-tin 12 tuổi, tức trước khi ông nội ông mất, ông đã từng nhiều
lần tới nhà điều dưỡng này chơi, cùng sống với ông nội, bà nội nhiều
năm tháng hạnh phúc.
Ngày 7 tháng 10 năm 1952, Pu-tin chào đời tại một Đại Tạp Viện
trong ngõ Bát-xcốp thuộc trung tâm thành phố Lê-nin-grát, những
năm tháng tuổi thơ của ông chính là sống trong Đại Tạp Viện này. Khi
Pu-tin chào đời, cha ông đã 41 tuổi, đã kết hôn được 24 năm rồi, vì
vậy Pu-tin được gọi là “đứa trẻ đến chậm”. là “con độc” trong nhà,
nên từ nhỏ Pu-tin đã được tất cả mọi người trong nhà vô cùng yêu
thương.
Theo Pu-tin kể lại, sự kết hợp của cha mẹ ông chủ yếu là xuất
phát từ tình yêu. ngoài ra, cha ông sắp sửa phải đi lính, để đôi bên có
sự đảm bảo, vì vậy đã kết hôn rất nhanh. năm thứ tư sau khi kết hôn,
cha mẹ của Pu-tin đã dời đến ở Lê-nin-grát, sống ở ngoại ô. Mẹ vào
nhà máy làm việc, cha thì tiếp tục phục dịch trong bộ đội tàu ngầm.
Khi đại chiến Thế giới lần thứ ii bắt đầu, trong thời gian Pu-tin bố bị
quân đức vây hãm ở Lê-nin-grát, hưởng ứng lời kêu gọi, lại một lần
nữa ra tiền tuyến tham chiến, bị trúng đạn pháo trọng thương. Về sau
chân ông còn mang mảnh vụn của lựu đạn, khi thời tiết xấu, ngay cả
đi lại cũng khó khăn.
Hai người anh trai của Pu-tin đều bị chết trong vây khốn. Pu-tin
tuy chưa từng gặp họ, nhưng từ nhỏ đã in đậm vào trong đầu những
cảnh bi tráng của cuộc chiến bảo vệ thành phố Lê-nin-grát mà người
lớn kể, mặc dù chiến tranh chỉ là chuyện mười mấy năm trước khi
ông ra đời. Cả việc bố mẹ nhớ thương hai người con trai chết yểu
trong thời chiến cũng khiến cho Pu-tin cả đời khó quên. Quan niệm
được hình thành bởi cảm nhận về sự hy sinh của các thành viên trong
gia đình và vết thương của thành phố, hiệu quả của nó là cái mà giáo
dục chính trị trừu tượng, khô khan không thể nào có được. Bối cảnh
gia đình như vậy, khiến cho Pu-tin tiếp nhận nền giáo dục xã hội chủ
nghĩa của liên Xô một cách rất tự nhiên, lòng yêu nước chính là một
trong những tinh thần Nga mà một người làm Tổng thống như ông
đề xướng.
Thời kỳ niên thiếu, Pu-tin sống trong một ngôi nhà năm tầng, do
nhà máy ôtô nơi cha ông làm phân cho họ. ngôi nhà này rất tồi tàn,
không có nước nóng, không có nhà tắm, bếp rất nhỏ, lại là bếp công
cộng nữa. Một phía cầu thang có lan can sắt đã gỉ lỗ chỗ. Trên hành
lang thường có rất nhiều chuột ra vào. Pu-tin và các bạn nhỏ của ông
thường dùng gậy đuổi chuột. Một “trận chiến người chuột” đã diễn ra
trên cầu thang này, đến nay còn khắc vào trong đáy sâu ký ức của Putin. Một lần, Pu-tin trông thấy một con chuột rất to, bèn đuổi kỳ cùng
nó, mãi cho tới khi ép nó vào góc tường. Con chuột này không còn
đường chạy nữa, cuống cuồng, quay ngoắt người lại, dốc hết sức xông
thẳng về phía Pu-tin. Tất cả những cái đó đều rất đột ngột, Pu-tin vô
cùng sợ hãi. Tiếp đến, con chuột đuổi theo sát Pu-tin. Chỉ thấy nó
nhảy như bay từng bậc thang một, trong nháy mắt đã đuổi đến hành
lang tầng nhà của Pu-tin. rốt cuộc Pu-tin vẫn chạy nhanh hơn con
chuột đó, ông mở cửa nhà với tốc độ nhanh nhất, rồi đóng sập cửa
vào, ngăn con chuột ở bên ngoài cửa.
Trước khi vào tiểu học, Pu-tin chỉ có thể chơi ở trong sân khu
nhà. nếu như ra bên ngoài chơi, mẹ ông sẽ không yên tâm, bà thường
nhô người ra từ cửa sổ, hỏi: “Vô-lô-cha (tên cúng cơm và tên gọi thân
mật của Pu-tin), con có ở trong sân không?”. Khi ấy, cha mẹ trông coi
Pu-tin rất sát, không được họ cho phép thì cậu không thể tuỳ tiện
bước ra khỏi sân. Thế nhưng, sức cám dỗ của thế giới bên ngoài đối
với con trẻ quả thực là quá lớn. đôi khi Pu-tin cũng lén ra khỏi sân,
không quan tâm tới lệnh cấm của cha mẹ.
Khi 5, 6 tuổi, Pu-tin lần đầu tiên bước ra đường phố ở gần nhà
ông. hôm đó chính là lễ “Mồng Một tháng năm”, ông ngó nghiêng bốn
phía một cách hiếu kỳ. Trên phố người đông đúc, rất vui vẻ, vô cùng
nhộn nhịp. Ông ngơ ngẩn nhìn ngắm cảnh tượng vui nhộn trước mắt,
không biết tại sao lại bắt đầu sợ sệt. lớn hơn một chút, gan của ông
cũng ngày một lớn hơn. Mùa đông năm đó, ông giấu cha mẹ, cùng vài
người bạn ngồi xe điện ra ngoại thành chơi. đến ngoại thành, họ đi
khắp nơi rồi bị lạc đường, không biết đâu ra đâu. Trời đất rét mướt,
may mà có đem theo diêm, bèn đốt một đống lửa. Không ăn không
uống, họ đều bị lạnh cóng, đói mềm. Khi quay về, họ vẫn ngồi xe điện.
Sau khi về nhà, chắc chắn là không thể tránh được bị đánh roi da, từ
đó Pu-tin không còn dám một mình tuỳ tiện ra khỏi nhà nữa.
Cần phải nói rằng, Pu-tin còn may mắn hơn nhiều người cùng lứa
tuổi, vì ông có thể cảm nhận được sự quan tâm và yêu thương của cha
mẹ đối với mình. Pu-tin khi ấy còn nhỏ, thường thấy hết gia đình này
đến gia đình nọ tan vỡ, chia lìa, trong đó có nhiều gia đình là do
người đàn ông nát rượu một cách không kiềm chế gây ra. Ông tận
mắt thấy những bi kịch này, thoạt đầu là trong Đại Tạp Viện nơi có
rất nhiều hộ gia đình sinh sống, sau đó là ở trường.
Nhiều năm sau, khi đã nổi trội trên chính trường, Pu-tin nhớ lại
những năm tuổi thơ và gia đình, vẫn còn tràn đầy cảm giác tự hào và
hạnh phúc: “gia đình tôi chính là một thành luỹ. Có thể nói, đây là ưu
thế lớn nhất của tôi, dù rằng tôi còn chưa nhận thức rõ được điểm
này. rõ ràng trong con mắt của cha mẹ, cái mà họ trân trọng nhất
chính là tôi. Vì vậy, cho dù ngoài miệng tôi không nói gì cả, nhưng chỉ
nhìn xung quanh, tôi đã có đủ lý do để cho rằng, hoàn cảnh gia đình
của mình là tốt nhất. đối với tôi điều này vô cùng quan trọng, vô cùng
quan trọng! nga khi học tiểu học tôi đã nghĩ, sau này lên đại học rồi,
có thể tôi sẽ không ra sức khoe khoang rằng cha mẹ mình đều là công
nhân, cha mẹ tôi thậm chí còn từng làm công việc vặt. Tôi từng nghĩ,
nếu như năm thứ nhất đại học tôi có thể nói cha tôi là giáo sư thì hay
hơn, mẹ tôi lẽ nào lại không phải là phó giáo sư. Tôi không cố tình
nhấn mạnh công việc của cha mẹ, nhưng tôi không bao giờ cảm thấy
xấu hổ về nghề nghiệp của họ. Tôi luôn kính trọng họ, luôn gần gũi
với họ. Tôi biết rõ rằng, tất cả những gì tôi có đều là do cha mẹ tôi
cho. Tôi cũng biết rõ rằng, là người bình thường, cha mẹ đã cố gắng
hết khả năng. Tất cả những gì họ làm đều là để cho tôi sống tốt hơn.
Chính vì có họ, tôi mới có thể có được sự mở đầu cuộc đời tốt đẹp.”
Điều ngẫm ra khi bị đánh
Đối với những đứa trẻ lớn lên trong Đại Tạp Viện mà nói, hồi nhỏ
đánh nhau là chuyện thường. Còn về nguyên nhân bị đánh, cũng
không ngoài những chuyện nhỏ nhặt của đám trẻ con, Pu-tin tất
nhiên cũng không ngoại lệ. Thế nhưng, họ không phải là những tên
lưu manh nhỏ thích gây gổ, mà là những đứa trẻ nghịch ngợm trong
Đại Tạp Viện. nói là đánh nhau, chẳng qua là xô xô đẩy đẩy, đấm đá
giữa những đứa trẻ, chưa bao giờ sử dụng những thủ đoạn bỉ ổi và
hung tàn.
Lần đầu tiên đánh nhau, Pu-tin đã ngẫm ra một điều, và điều này
còn có ích cả đời, không thể không nói là một thu hoạch quan trọng.
Khi nhớ lại, Pu-tin nói: “Khi ấy tôi cảm thấy rất uất ức. Thằng nhóc
đánh tôi trông như một con khỉ gầy. Thế nhưng, rất nhanh tôi đã hiểu
ra, tuổi thằng nhóc đó lớn hơn tôi, sức cũng mạnh hơn tôi nhiều. đối
với tôi mà nói, việc này đúng là trường học lớn ngoài đường phố đã
dạy cho tôi một bài học quan trọng, từ đó giúp tôi có được một bài
học vô cùng bổ ích”.
“Qua bài học này tôi rút ra được bốn điểm kết luận dưới đây:
Trước tiên, là tôi sai. Khi ấy, cậu bé kia chỉ nói với tôi một câu gì đó,
còn tôi lại cãi lại cậu ta một cách thô lỗ, câu nói đó rõ ràng đã khiến
người ta tức chết đi được. Trên thực tế, tôi khinh khi người ta như
vậy là hoàn toàn vô lý. Vì vậy, tôi đã chịu sự trừng phạt đích đáng nga
tại chỗ.
Thứ hai, nếu như khi ấy đứng trước mặt tôi là một người đàn ông
khoẻ mạnh cao lớn, có lẽ tôi sẽ không thô bạo với người đó như vậy.
Vì thằng bé đó trông gầy gò ốm yếu, tôi mới cảm thấy có thể chơi
được cậu ta. nhưng đợi đến khi nếm trái đắng rồi, tôi mới hiểu ra, bất
luận là đối với ai cũng đều không thể làm như vậy, đối với bất cứ ai
cũng đều nên tôn trọng. đây là bài học tốt, có ý nghĩa mẫu mực!
Thứ ba, tôi hiểu ra rằng trong bất cứ trường hợp nào, bất kể tôi
đúng hay sai, chỉ cần có thể đánh trả, thì đều nên là kẻ mạnh. Cậu bé
kia hoàn toàn không cho tôi bất cứ hy vọng đánh trả nào. hoàn toàn
không có hy vọng!
Thứ tư, tôi nên lúc nào cũng có sự chuẩn bị, một khi bị người
khác bắt nạt, trong nháy mắt cần tiến hành đánh trả. Trong nháy mắt!
Nói tóm lại, tôi đánh nhau, nhưng không có hành động lỗ mãng
và quá nóng giận nào. Thế nhưng, qua đó tôi ngẫm ra một điều: nếu
như bạn muốn trở thành kẻ chiến thắng, vậy thì trong bất cứ lần đánh
đôi nào, đều cần phải nghiến răng kiên trì đến cùng”.
Ngoài ra, Pu-tin còn ý thức rõ được rằng, chưa tới mức vạn bất
đắc dĩ, thì không thể sơ ý cuốn vào xung đột. nhưng một khi có tình
huống nào đó xảy ra, thì nên giả định không còn đường rút, do đó cần
phải đấu tranh đến cùng. Về nguyên tắc mà nói, chuẩn mực được mọi
người thừa nhận này là do KGB sau này dạy cho ông, nhưng nga từ
thời niên thiếu ông đã thuộc lòng điều này qua nhiều lần đánh nhau
rồi.
Sau này, trong công tác tại KGB, Pu-tin còn nắm được một chuẩn
mực khác nữa: nếu như bạn không chuẩn bị động võ, thì bạn đừng
cầm vũ khí lên, không nên doạ nạt người khác một cách tuỳ tiện. Chỉ
khi bạn quyết định nổ súng, thì mới cần rút súng ra. hồi nhỏ khi ngoài
phố cần dùng nắm tay để xác định quan hệ giữa ông và đám bạn, ông
đã làm như vậy. Một khi bạn hạ quyết tâm đánh nhau lần đó, thì cần
kiên trì tới cùng. nói một cách khác, không đánh thì thôi, đã đánh thì
phải thắng!
Ngay từ thời niên thiếu đã nghiệm ra điều này rồi, và coi nó là
chuẩn mực sống và làm việc của mình, chắc chắn là có liên quan tới
thiên tư thông minh, cá tính kiên cường của Pu-tin. Có lẽ chính vì
tính cách như vậy, Pu-tin mới có thể nổi trội lên trên chính trường
nước Nga, trở thành một vị Tổng thống được mọi người yêu mến.
Người học trò không an phận
Pu-tin sinh vào tháng 10, mà học kỳ mới của liên Xô được bắt đầu
vào tháng 9 hàng năm, do đó năm 1959 khi ông 8 tuổi mới bắt đầu đi
học, chậm một năm so với những đứa trẻ khác.
Thời học sinh, Pu-tin không an phận, tờ báo quyền uy ở Nga là
“Báo Chân lý đoàn Thanh niên cộng sản” đưa tin, trong căn gác đầy
bụi bặm của một ngôi nhà gỗ ở quê, nơi mà Pu-tin sống kỳ nghỉ hè
thời thiếu niên, đã phát hiện thấy một cuốn sổ tay học sinh thời Putin đi học năm xưa, trên đó ghi rõ bộ dạng tinh nghịch khi ở trường
của Pu-tin vào những năm 1963, 1964, lúc ấy ông mới 11 tuổi rõ ràng
là khác một trời một vực so với tác phong của nhân vật lớn giỏi giang
của ông sau này. Chẳng hạn như một giáo viên viết trong cuốn sổ của
ông rằng: “hôm nay trước lúc vào học Pu-tin đã ném khăn lau bảng về
phía bạn học”. lời đánh giá của các giáo viên khác: “Về nhà không làm
bài tập số học”, “Khi học nhạc không nghe lời”, “Khi học nói chuyện
to”, vân vân.
Những ghi chép trong cuốn sổ này còn cho thấy, trong một buổi
học Pu-tin không chú ý lắng nghe giáo viên giảng bài, mà ngồi bên
dưới làm các động tác nhỏ, truyền mảnh giấy cho một bạn học tên là
Bô-gan-táp, bị giáo viên bắt được, bị phê bình một trận. ngoài ra,
cuốn sổ này còn ghi chép trong năm đó Pu-tin thường đánh nhau với
giáo viên thể dục của trường, mặc dù về sau ông trở thành vô địch
giu-đô, nhưng khi ấy chắc chắn ông không phải là đối thủ của giáo
viên. Còn có một lần, Pu-tin do quên mặc đồng phục, bị giáo viên đuổi
ra khỏi lớp. Một lần khác, Pu-tin đánh nhau với bạn học lớn tuổi hơn
ông, nhà trường đành phải gọi cha ông tới, phê bình ông một trận
kịch liệt trước mặt cha ông.
Thành tích khi ấy của Pu-tin được ghi trong cuốn sổ này cũng
không ưu tú chút nào cả. Trong thành tích học tập thang điểm 5 thời
liên Xô, môn toán và môn tự nhiên của ông chỉ được điểm 3, còn hội
hoạ thì chỉ nhận được điểm 2. Môn duy nhất mà ông nhận được điểm
5 là lịch sử, ngoài ra, môn thể dục của ông cũng được điểm 5, mặc dù
ông thường đánh nhau với giáo viên thể dục. Trong phần tin của tờ
“Báo Chân lý đoàn thanh niên cộng sản” còn viết, môn học mà Pu-tin
thực sự thích khi ấy là tiếng đức, trong cuốn sổ ghi chép của Pu-tin
năm xưa được phát hiện cùng với cuốn sổ tay đầy những ghi chép của
các môn học khác được Pu-tin viết bằng tiếng đức hồi niên thiếu, cho
thấy ông thích tiếng đức tới mức si mê. Trong sách hoá học của ông
thậm chí còn kẹp cả mảnh giấy học thuộc lòng từ tiếng đức.
Song nói chung, thời học sinh của Pu-tin phải nói là bình thường,
không có gì khác lạ, ông không phải là học sinh kiểu thiên tài, cũng
không phải là kẻ cứng đầu nghịch ngợm quỷ quái, thành tích học tập
trung bình. Ông từng có mối tình đầu thời thiếu niên, nghe nói rất
được bạn gái mến mộ, từng bị bạn học mách lẻo do hôn bạn học nữ ở
trường.
Thời học tiểu học, Pu-tin thích học môn thể dục, ông từng học
quyền Anh, thế nhưng do mũi bị đánh dập, sau khi chữa khỏi thì từ
bỏ sở thích này. Trong đám con trai, Pu-tin người không cao, không
thể tham gia đội bóng rổ được, thậm chí môn bóng đá mà đám con
trai yêu thích, ông cũng không có cơ hội luyện tập. hoạt động thể thao
của Pu-tin được bắt đầu từ sân sau của ngõ, ở đó ông học đánh đấu,
điều này tạo điều kiện cho ông sau này học môn vật và giu-đô.
Từ 10 tuổi trở đi, Pu-tin đã bắt đầu học giu-đô, huấn luyện viên là
Ra-vlin. Thời học trung học, khi đi dạo phố, hẹn hò cùng bạn gái gặp
phải sự chọc ghẹo của những tên say rượu, Pu-tin luôn đứng ra trước,
bảo vệ bạn gái của mình, chưa bao giờ gây cho bạn gái cảm giác không
an toàn. Mùa thu năm 1974, Pu-tin giành được ngôi vô địch giu-đô
của thành phố Lê-nin-grát, cho thấy trong giới đàn ông Nga phổ biến
là cao to, ông đã kết hợp giữa kỹ xảo với sức mạnh và trở thành người
xuất sắc.
Bước ngoặt đầu tiên trong đời
Trình độ văn hoá của cha mẹ Pu-tin không cao, Pu-tin lại là “con
độc” mà cha mẹ ông “già mới có”, vì vậy cả nhà gửi gắm vào ông hy
vọng lớn. Khi Pu-tin học tiểu học, mọi người trong nhà đã có mục
tiêu rõ ràng: sau này cần phải học đại học. Khi ấy có lẽ còn quá sớm,
việc này còn chưa được đưa vào “chương trình nghị sự”, vì thế không
ai suốt ngày rêu rao ngoài miệng cả, họ cũng không ngồi lại với nhau
bàn tính xem Pu-tin nên đăng ký thi vào trường đại học nào, học
ngành gì. nhưng có một điểm chắc chắn, đó là Pu-tin cần phải tiếp
nhận giáo dục đại học.
Còn về Pu-tin, ông cũng có suy nghĩ của mình. lý tưởng hồi nhỏ
của ông là làm thủy thủ, về sau lại muốn làm phi công, đối với một
thiếu niên mà nói, điều này đều là vô cùng bình thường. Thế nhưng
chàng thiếu niên Pu-tin khi 16 tuổi, quyết định sẽ gia nhập KGB,
nguyên nhân là ông đã xem nhiều sách báo và phim ảnh về sĩ quan
tình báo và đặc công, như “Thanh kiếm và lá chắn”. Khi học lớp 9, Putin chạy tới văn phòng KGB ở Lê-nin-grát yêu cầu gia nhập, nhưng
một sĩ quan KGB nói với Pu-tin rằng, họ chỉ thu nhận sinh viên tốt
nghiệp đại học và quân nhân phục viên, hơn nữa “Chúng tôi không
tiếp nhận những người trực tiếp tìm đến đây”. Thế là Pu-tin hỏi, nhận
sinh viên tốt nghiệp đại học như thế nào, vị sĩ quan đó nói với ông, tốt
nhất là sinh viên tốt nghiệp khoa luật, thế là Pu-tin quyết định đăng
ký vào khoa luật Trường đại học Lê-nin-grát, nhằm sau này gia nhập
KGB.
Vào giữa kỳ năm lớp 10, Pu-tin nói với cha mẹ rằng mình định thi
vào khoa luật Trường đại học Lê-nin-grát, cha mẹ Pu-tin không có ý
kiến gì, chỉ theo rất sát chuyện học tập của con. nhưng chính vào lúc
Pu-tin chuẩn bị tham gia cuộc thi tuyển đại học, đã xảy ra một biến
cố. huấn luyện viên giu-đô của ông là Ra-vlin không coi chí hướng thi
đại học của ông vào đâu cả, ngược lại ra sức chủ trương ông thi vào
trường kỹ thuật cao đẳng thuộc nhà máy kim loại màu Lê-nin-grát.
Khi ấy Pu-tin luyện giu-đô ở câu lạc bộ thể thao của nhà máy này, vì
vậy các huấn luyện viên có thể chuyển ông vào trường này một cách
dễ dàng, hơn nữa có thể khiến cho ông miễn quân dịch.
Vì chuyện này, Ra-vlin đã đặc biệt hẹn gặp cha mẹ Pu-tin, đồng
thời nói với họ rằng, căn cứ vào thành tích của Pu-tin, trên thực tế có
thể được bảo đảm gửi tới trường kỹ thuật cao đẳng nói trên, hoàn
toàn không cần phải thi cử. hơn nữa trường này cũng không tồi, vứt
bỏ cơ hội cực kỳ tốt này chính là làm một chuyện ngốc nghếch lớn
nhất trên đời. Thi vào đại học chính quy là một sự mạo hiểm, vạn
nhất thi không đỗ, thì Pu-tin phải nhập ngũ nga lập tức.
Sau khi nghe Ra-vlin nói như vậy, cha mẹ của Pu-tin tự nhiên
cũng hơi có chút động lòng, suy nghĩ rằng nhất định phải để Pu-tin
thi đại học lúc đầu cũng có chút dao động. Thế là, họ cũng bắt đầu
làm công tác với Pu-tin, muốn ông làm theo như huấn luyện viên Ravlin nói.
Do vậy, Pu-tin đã rơi vào tình thế “hai mặt đánh kẹp”: Tại nơi
huấn luyện, Ra-vlin khuyên Pu-tin; về nhà, cha mẹ ép Pu-tin. nói đi
nói lại, đều là muốn ông từ bỏ việc đăng ký thi đại học, đợi được bảo
lãnh gửi tới trường chuyên nghiệp.
Nhưng vì Pu-tin quá mong muốn gia nhập KGB, nên ông nói,
“Con sẽ thi đại học, việc này đã quyết rồi...”
“Vậy vạn nhất thi không đỗ, thì con phải đi lính đấy”, mọi người
đồng thanh nói.
“Không có gì đáng sợ cả”, Pu-tin trả lời một cách kiên định, “đi
lính thì đi lính”.
Không nói cũng đủ hiểu, đi lính sẽ kéo dài thời gian gia nhập
KGB. nhưng nói chung, điều này không ngăn cản việc Pu-tin thực
hiện kế hoạch đã định của mình. lỡ mất vài năm tất nhiên không phải
là việc hay ho gì. nhưng Pu-tin qua vài lần cân nhắc, cảm thấy không
mấy ảnh hưởng tới việc thực hiện lý tưởng của mình.
Đây là cửa ải quan trọng trong cuộc đời của Pu-tin: hoặc là bây
giờ tất cả do mình quyết định, từ đó bước tới một giai đoạn mới trong
đời như mình mong muốn; hoặc là nhận thua, nghe theo sự sắp đặt
của người khác, kế hoạch đã định sụp đổ hoàn toàn.
Về sau, Pu-tin cho rằng đây là bước ngoặt đầu tiên trong cuộc đời
mình.
Mọi người đều biết, cuối cùng Pu-tin đã thi đỗ vào khoa luật
Trường đại học Lê-nin-grát như nguyện vọng, cuộc đời từ đây bước
vào một giai đoạn mới có tính quyết định...
Chương II
CUỘC ĐỜI TÌNH BÁO HY VỌNG, ĐẦU
TƯ, NẢN LÒNG
Giu-đô và ân sư
N
ăm 1970, Pu-tin thi đỗ vào khoa luật Trường đại học Lê-ningrát, bắt đầu cuộc sống học tập mới. Trong con mắt của ông,
đây chắc chắn là lại tiến gần KGB thêm một bước. Tên gọi đầy
đủ của Trường đại học
Lê-nin-grát là đại học Lê-nin-grát Chư-đa-nốp (nay đổi
tên thành đại học Xanh pê-téc-bua), nằm ở phố thứ hai của đảo Vaxi-li-ép-xki, được xây dựng vào năm 1819, muộn hơn một chút so với
Trường đại học Mát-xcơ-va (thành lập năm 1755), là trường nổi tiếng
ở châu Âu, có các khoa như vật lý, hoá học, lực học, toán học, toán
học ứng dụng, sinh vật thổ nhưỡng, địa chất địa lý, quan hệ quốc tế,
triết học quản lý, lịch sử, kinh tế, đông phương học, y học, tâm lý học,
báo chí, xã hội học và luật. đây là một trường đại học có tính tổng
hợp, lấy các môn học tự nhiên và khoa học xã hội, triết học làm chính,
không bao gồm kỹ thuật, đây cũng là đặc điểm của các trường đại học
của liên Xô.
Pu-tin đã học tập chăm chỉ tại khoa luật Trường đại học Lê-ningrát 5 năm trời. Theo tin của phóng viên Nga, ở trường đại học ông
không sôi nổi, ông gần như không tham gia vào các hoạt động ngoại
khoá, vì vậy các bạn cùng lớp không có ấn tượng sâu sắc về ông.
5 năm học ở Trường đại học Lê-nin-grát, Pu-tin đã hoàn thành
khoá học đại cương giảng dạy pháp luật theo như giáo dục cao đẳng
của liên Xô. nội dung môn học chuyên ngành bao gồm nguyên lý luật
học chủ nghĩa Mác, công pháp quốc tế, luật quan hệ quốc tế, tư tưởng
pháp luật của Lê-nin, pháp luật Xô-viết, lịch sử pháp luật, luật hình
sự, luật dân sự, luật kinh tế..., ngoài ra còn học thêm các môn học
tương quan khác như ngoại ngữ, chính trị học. Kiểu giáo dục này từ
hình thức cho tới nội dung đều theo cách riêng của liên Xô, hoàn toàn
khác với giáo dục pháp luật của phương Tây, cũng không giống với
giáo dục pháp luật mà Lê-nin tiếp nhận tại khoa luật Trường đại học
Xanh pê-téc-bua năm xưa.
Ở trường đại học, Pu-tin học rất chăm chỉ, nhưng về cơ bản ông
không tham gia hoạt động ngoại khoá, cũng không tham gia vào tổ
chức đoàn thanh niên. Ông đặt việc rèn luyện thể thao vào vị trí thứ
hai, chủ yếu là luyện tập Giu-đô. Khi nhập học, Pu-tin đã lên tới tuyển
thủ đai đen Giu-đô, hai năm sau lại lên tới đại sư Giu-đô. Khi ấy,
muốn lên được một bậc, thì cần phải nhiều lần tham gia thi đấu,
không ngừng chiến thắng đối thủ. Thi đấu Giu-đô thời học đại học đã
rèn luyện ý chí và sức vóc của Pu-tin, đặt nền tảng cho cuộc sống sau
này của ông, mãi cho tới nhiều năm sau Pu-tin vẫn còn nhớ như in
những trận đấu hồi học đại học.
Một lần thi đấu, Pu-tin gặp phải một đối thủ mạnh, ông dùng hết
sức lực của mình, mệt tới mức không thể nào thở ra hơi, cuối cùng
ông đã thắng, nhưng ưu thế không lớn. Còn một lần nữa, đối thủ của
Pu-tin là vô địch thế giới môn Giu-đô Vô-lô- đi-a Ca-Lê-nin, hai
người họ tranh ngôi vô địch của thành phố Lê-nin-grát. Vừa mới giao
tranh, Pu-tin đã làm cho Ca-Lê-nin ngã qua lưng, không những động
tác đẹp mắt, lại không mất một chút sức lực nào. Cuộc đấu vốn kết
thúc vào lúc đó, nhưng Ca-Lê-nin là vô địch thế giới, trọng tài muốn
hai người tiếp tục thi đấu. Ca-Lê-nin tất nhiên là có sức vóc hơn so
với Pu-tin nhỏ người, về sau nghe nói trọng tài nghe thấy Pu-tin kêu
đau, căn cứ vào quy định trọng tài tuyên bố Ca-Lê-nin thắng, nhưng
thua một nhà vô địch thế giới, Pu-tin cũng không cảm thấy mất mặt.
đối với những người yêu thích Giu-đô mà nói, thi đấu thường bị
thương này nọ, hơn nữa tập luyện cũng hết sức gian khổ. Pu-tin
thường phải tới nhà thể thao ở bên bờ hồ gi-bi-a-vi ở ngoại ô Lê-ningrát để tham gia huấn luyện. hồ đó rộng khoảng 17 ki-lô-mét vuông,
hàng ngày sau khi thức dậy Pu-tin chạy dài xung quanh hồ, sau khi
chạy dài lại tập luyện, cứ như thế lặp đi lặp lại, mãi cho tới khi mệt
nhoài. hồi học đại học, có một người bạn được Pu-tin khuyên đã tới
nhà thể thao để học Giu-đô, rồi nhanh chóng trở thành một tuyển thủ
xuất sắc. nhưng điều đáng tiếc là, trong một lần thi đấu, anh ta làm
một cú lộn ngược, kết cục là đầu đập xuống đệm, thoát vị đốt sống cổ,
toàn thân tê liệt, mười ngày sau thì chết tại bệnh viện. Với việc này,
Pu-tin cứ hối hận mãi không thôi, cảm thấy mình không nên khuyên
anh ta học Giu-đô. Có lẽ chịu ảnh hưởng của việc này, tính cách của
Pu-tin luôn có chút trầm uất.
Tất nhiên, công sức không phụ lòng người, sự cố gắng của Pu-tin
trong giới Giu-đô không những đặt nền tảng khí phách và ý chí cho sự
nghiệp sau này của ông, còn khiến cho ông nổi danh trong giới thể
thao. năm 1976, Pu-tin giành được ngôi vô địch Giu-đô thành phố Lênin-grát.
Trong thời gian 5 năm học đại học, chính là thời kỳ bắt đầu hình
thành thế giới quan của Pu-tin, và lúc này ông gặp được một người có
ảnh hưởng lớn nhất đối với vận mệnh của mình - giáo sư Xô-bu-chác
khi ấy dạy kinh tế học ở khoa luật, là thầy dạy luật kinh tế của Pu-tin,
từ năm thứ 3 Pu-tin bắt đầu nghe ông giảng bài. luận văn tốt nghiệp
của Pu-tin “Bàn về nguyên tắc tối huệ quốc trong luật quốc tế” cũng là
do Xô-bu-chác chủ trì thẩm định, bài luận văn này được loại “ưu”.
Mối quan hệ giữa Pu-tin và Xô-bu-chác về sau có ảnh hưởng
mang tính quyết định đối với việc Pu-tin làm chính trị. Xô-bu- chác
sinh năm 1937 tại thành phố Xi-ta của Xi-bê-ri-a, nơi đó cách Mãn
Châu lý của Trung Quốc chỉ có hơn 200 ki-lô-mét. Xô-bu-chác và Putin có một số điểm giống nhau: Cùng xuất thân từ gia đình công nhân.
Cha của Xô-bu-chác là lái xe lửa, gia cảnh không mấy dư dật, Xô-buchác học tập nhờ vào nỗ lực của mình, thi đỗ vào trường đại học nổi
tiếng - khoa luật Trường đại học Lê-nin-grát. Sau khi Xô-bu-chác tốt
nghiệp khoa luật Trường đại học Lê-nin-grát được phân công tới
công tác ở vùng biên giới Sta-vrô-pôn, đó là quê hương của An-đrôpốp và goóc-ba-chốp, khi Xô-bu-chác làm việc ở đó, goóc-ba- chốp
đang giữ chức Bí thư đoàn thanh niên cộng sản biên khu. ngoài thời
gian công tác, Xô-bu-chác đã học xong nghiên cứu sinh luật của
trường đại học Lê-nin-grát bằng hình thức hàm thụ, sau đó đã quay
về trường cũ, đảm nhiệm chức giáo sư luật. giáo sư Xô-bu-chác là
một nhà trí thức có tư tưởng độc lập, có thái độ phê phán đối với
phương thức thống trị của đảng Cộng sản liên Xô lúc đó, nhưng trên
bục giảng ông không công khai thách thức với nhà đương cục, vì làm
như thế sẽ bị bắt và bị đày ra nước ngoài. Vì vậy, Xô-bu-chác và Putin chỉ có mối quan hệ thầy trò bình thường, kiểu quan hệ đó phải đến
sau khi môi trường lớn thay đổi, trong điều kiện đặc biệt, mới hình
thành lợi ích chung về mặt chính trị. Về sau, khi Pu-tin rời khỏi KGB,
tiền đồ còn chưa biết ra sao, Xô-bu-chác đã đưa ông vào chính giới,
đặt nền tảng cho đời sống chính trị của Pu-tin. đáng tiếc là số phận
không thương vị giáo sư luật và nhân vật quan trọng của phe cải cách
của thời kỳ sau liên Xô này, ông đã từ giã cõi đời trước khi Pu-tin sắp
sửa trở thành Tổng thống Nga, không trở thành “quốc sư” được. ngày
19 tháng 1 năm 2000, Xô-bu-chác trong khi bôn tẩu cho tranh cử
Tổng thống của Pu-tin tại Ca-li-nin-grát, không may ông đã mất vì
bệnh tim đột phát, khi ấy mới 63 tuổi.
Gia nhập KGB
Thời kỳ đại học, đối với lý tưởng gia nhập KGB, Pu-tin không bao
giờ từ bỏ. Ông thậm chí còn mơ tưởng người mà ông gặp tại văn
phòng KGB năm xưa đột nhiên xuất hiện, thu nhận mình vào làm việc
tại KGB. Thế nhưng bốn năm qua đi, người của KGB mãi vẫn không
xuất hiện, Pu-tin chỉ chờ đợi thầm lặng. Khi học năm thứ 5 đại học,
Pu-tin gần như sắp từ bỏ hy vọng này ông định sau khi tốt nghiệp sẽ
làm luật sư, hoặc làm một kiểm sát viên, vì lý tưởng thời niên thiếu
này xem ra đã không còn hy vọng gì nữa.
Nhưng Pu-tin xuất thân từ giai cấp công nhân, học đại học lại tốt
cả về phẩm chất lẫn học hành, quả thực là một nhân tài có thể đào tạo
được. Vì vậy trên thực tế KGB đã chú ý đến ông tuy nhiên họ không
biết rằng chàng trai trẻ tuổi này ngay từ khi học trung học đã muốn
gia nhập KGB. Tất nhiên, họ không chỉ chú ý đến một mình ông. KGB
là cơ quan chính quyền khổng lồ nhất và cũng thần bí nhất của liên
Xô, công khai chiêu mộ sinh viên tốt nghiệp của các trường đại học,
đặc biệt là các trường đại học nổi tiếng ở Mát-xcơ-va và Lê-nin-grát,
không phải là chuyện tuyệt mật, mặc dù cũng không phải là đến khắp
nơi rêu rao.
Việc KGB tuyển người trong số các sinh viên tốt nghiệp đại học
được sự ủng hộ và phối hợp của lãnh đạo nhà trường. họ có thể đọc
hồ sơ của sinh viên trước, sau đó mới nói chuyện riêng với những
ứng cử viên có khả năng, khảo sát trực tiếp, rồi lại báo cáo lên trên,
quyết định có tuyển dụng hay không. Tiêu chuẩn tuyển mộ sĩ quan
tình báo của KGB là: Có lòng yêu nước và tinh thần hiến thân mãnh
liệt...
 





